Căn phòng nằm sâu trong con hẻm nhỏ của khu phố cổ, nơi mà nhịp sống hối hả ngoài kia dường như đã lãng quên từ lâu. Bên trong, không gian đặc quánh mùi gỗ mục, mùi bụi bặm của những bản thảo cũ và một chút hương trầm nhạt nhòa còn sót lại từ chiều.

Giữa căn phòng ấy, ông Minh — một người đàn ông với mái đầu bạc trắng như sương muối — đang lặng lẽ cúi xuống bên chiếc dương cầm. Đó là một cây Steinway & Sons cổ điển, giờ đây đã bong tróc lớp sơn bóng, để lộ những thớ gỗ trần trụi như những vết sẹo của thời gian. Dưới ánh đèn vàng vọt, run rẩy treo trên trần nhà, những kẽ nứt trên thân đàn trông giống như những nếp nhăn trên vầng trán của ông.

Ông Minh khẽ vuốt ve những phím đàn ngả vàng. Ông biết rõ từng vết xước, từng tiếng rè của những dây đàn đã rỉ sét. Ông cũng biết rằng, ngày mình về với đất mẹ đã chẳng còn xa nữa. Trái tim ông, vốn đã đập những nhịp mệt mỏi suốt nhiều năm qua, giờ đây dường như đang đếm ngược từng giây phút cuối cùng.

Khi những ngón tay gầy guộc, nổi rõ những gân xanh bắt đầu chạm vào phím đàn, một luồng âm thanh mãnh liệt chợt bùng lên. Nó không bắt đầu bằng một sự dạo đầu nhẹ nhàng, mà là một hợp âm chói lọi, rung chuyển cả đất trời và làm tan chảy những trái tim băng giá nhất.

Tiếng đàn vang vọng vào hư không, phá tan cái tĩnh mịch của căn phòng. Đó không chỉ là âm nhạc; đó là tiếng gào thét của một linh hồn đã đi qua bao thăng trầm của thế kỷ. Mỗi nốt nhạc vang lên đều mang theo sức nặng của một kiếp người viễn xứ, là nỗi đau cao ngất tận mây xanh của những ngày dài lưu lạc, nhớ về quê hương trong những đêm trắng nơi xứ người.

Từng giọt âm thanh rơi xuống sàn gỗ như những giọt nước mắt của quá khứ. Trong tâm trí mờ đục của ông Minh, những ánh đèn sân khấu rực rỡ đột ngột thắp sáng. Ông nhìn thấy chính mình của bốn mươi năm trước, đứng giữa khán đài rực rỡ của những nhà hát lớn nhất thế giới. Ở đó, những tà áo dài thanh lịch và những bộ comple sang trọng chen chúc nhau, những gương mặt lấp lánh sự ngưỡng mộ đang hướng về phía ông — một thiên tài âm nhạc đang ở đỉnh cao danh vọng.

Nhưng rồi, hình ảnh ấy tan biến như làn khói. Thực tại trở lại với bóng tối bao trùm và sự cô độc đến tận cùng. Chỉ còn ông và cây đàn, một đôi tri kỷ già nua đang dìu nhau đi nốt đoạn đường cuối.

Giai điệu dần chuyển sang một cung bậc trầm buồn, rồi nhẹ bẫng. Người nghệ sĩ khẽ mỉm cười. Một nụ cười thanh thản lạ kỳ. Ông cảm nhận được hơi thở mình chậm lại, lồng ngực không còn đau thắt nữa mà trở nên nhẹ tênh. Mọi thứ xung quanh bắt đầu mờ đi, chỉ còn lại sự ấm áp vỗ về. Ông buông lơi đôi tay, nhẹ nhàng như một chiếc lá lìa cành để đi vào giấc ngủ ngàn thu.

Tiếng đàn chợt vụt tắt giữa một nốt cao dang dở. Khoảng không gian bỗng trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ, một sự tĩnh lặng đến mức người ta tưởng như có thể nghe thấy cả tiếng đổ vỡ của các vì sao ngoài kia khi chúng lụi tàn vào vũ trụ.

Sáng hôm sau, người ta thấy ông nằm gục trên những phím đàn. Người nghệ sĩ đã ra đi, nhưng những phím đàn ấy, những rung động ấy dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, kể lại cho những bức tường rêu phong nghe về một huyền thoại đã từng sống, từng đau và đã cháy hết mình cho nghệ thuật đến hơi thở cuối cùng.