Khúc độc hành của thời gian

Căn phòng nằm sâu trong con hẻm nhỏ của khu phố cổ, nơi mà nhịp sống hối hả ngoài kia dường như đã lãng quên từ lâu. Bên trong, không gian đặc quánh mùi gỗ mục, mùi bụi bặm của những bản thảo cũ và một chút hương trầm nhạt nhòa còn sót lại từ chiều. Giữa căn phòng ấy, ông Minh — một người đàn ông với mái đầu bạc trắng như sương muối — đang lặng lẽ cúi xuống bên chiếc dương cầm. Đó là một cây Steinway & Sons cổ điển, giờ đây đã bong tróc lớp sơn bóng, để lộ những thớ gỗ trần trụi như những vết sẹo của thời gian. Dưới ánh đèn vàng vọt, run rẩy treo trên trần nhà, những kẽ nứt trên thân đàn trông giống như những nếp nhăn trên vầng trán của ông. ...

03/01/2026 · dongthinhlong

Viết cho tuổi 25

Vậy là tôi vừa khép lại một năm sống trong tuổi 25, một con số nghe vừa vặn, đủ để gọi là người lớn, nhưng vẫn còn nguyên những lúng túng của tuổi trẻ. Nói cách khác, hôm nay tôi tròn 25 tuổi. Tôi muốn ghi lại vài dòng, như một cách nhìn lại quãng đường đã qua, để lắng nghe chính mình giữa những ngày tưởng chừng yên ả mà nhiều sóng ngầm trong tâm trí. ...

23/10/2025 · dongthinhlong

Viết cho tên nhóc tuổi 15

Xin chào tên nhóc cứng đầu tuổi 15! Khi viết những dòng này thì anh 25 tuổi rồi nhóc ạ. Nhìn cô em gái út 15 tuổi của mình, anh chợt nhớ về những tháng năm tuổi học trò, và nhớ về nhóc. Anh nhớ rằng đó là khoảng thời gian có nhiều quyết định trọng đại nhất trong đời của nhóc. Đứng trước những lựa chọn hệ trọng nhất đời, lại là một tên nhóc 15 tuổi non nớt, thiếu kinh nghiệm. Nhóc chẳng hiểu rõ “Đời tu” là gì, chỉ biết rằng khi nhìn vào những con người đang dấn thân phục vụ, nhóc lại thấy dễ thương, dễ mến và dễ gần. Thế là, với một trái tim rực lửa, nhóc bắt đầu tìm hiểu cái gọi là “Đời tu”. ...

08/08/2025 · dongthinhlong