Khúc độc hành của thời gian
Căn phòng nằm sâu trong con hẻm nhỏ của khu phố cổ, nơi mà nhịp sống hối hả ngoài kia dường như đã lãng quên từ lâu. Bên trong, không gian đặc quánh mùi gỗ mục, mùi bụi bặm của những bản thảo cũ và một chút hương trầm nhạt nhòa còn sót lại từ chiều. Giữa căn phòng ấy, ông Minh — một người đàn ông với mái đầu bạc trắng như sương muối — đang lặng lẽ cúi xuống bên chiếc dương cầm. Đó là một cây Steinway & Sons cổ điển, giờ đây đã bong tróc lớp sơn bóng, để lộ những thớ gỗ trần trụi như những vết sẹo của thời gian. Dưới ánh đèn vàng vọt, run rẩy treo trên trần nhà, những kẽ nứt trên thân đàn trông giống như những nếp nhăn trên vầng trán của ông. ...